Lấy oán báo oán, oán oán trập trùng, lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan

Theo Lâm Minh / Sức Khỏe Cộng Đồng 13:00 14/06/2019

Người sống mà ôm tâm hận thù thì đó là thuốc độc mạnh gây hại rất lớn. Vì vô minh chấp ngã nên người đời không thấy sự độc hại của tâm thù hận, do đó khi gặp ai xử tệ, hãm hại  mình, làm mình không vui hoặc mất đi tất cả, ôm lòng hận thù nhưng đâu biết chính tâm hận thù đó sẽ giết chết mình lúc nào không hay.

lay-oan-bao-oan-oan-oan-trap-trung-lay-duc-bao-oan-oan-ay-tieu-tan
Nếu bạn cứ nghĩ về chuyện đau buồn của quá khứ hoặc thầm nguyền rủa người hại bạn và tìm cách trả thù, thì cơn giận sẽ ám ảnh bạn, chiếm hết thời gian và lấy đi năng lực của bạn”. Ảnh minh họa

Thí dụ chúng ta ôm hận trong lòng là không vui, mà không vui thì ăn không ngon ngủ không yên. Khi ăn luôn nghĩ tới người làm hại mình nên ăn không ngon; lên giường ngủ mà nghĩ đến kẻ nghịch thì hận ngủ không được, cho nên tâm hận thù đó giết mình chết dần chết mòn theo thời gian.

Một cuốn sách nói về đề tài tha thứ và hòa giải (Forgiveness — How to Make Peace With Your Past and Get On With Your Life. Tạm dịch: Sự tha thứ - Cách để bình yên với quá khứ và vượt lên với đời mình) cho biết: “Nếu bạn cứ nghĩ về chuyện đau buồn của quá khứ hoặc thầm nguyền rủa người hại bạn và tìm cách trả thù, thì cơn giận sẽ ám ảnh bạn, chiếm hết thời gian và lấy đi năng lực của bạn”.

lay-oan-bao-oan-oan-oan-trap-trung-lay-duc-bao-oan-oan-ay-tieu-tan
Trong cuộc sống, dù bạn là ai, làm nghề nghiệp gì, nỗ lực ra sao… dường như đều không tránh khỏi bị ai đó đối xử bất công, lợi dụng, thù ghét, bêu xấu, hãm hại.  Ảnh minh họa

Một hôm, có một đệ tử hỏi sư phụ: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại. Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?”

Vị sư phụ đáp: “Con hãy ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ!”

Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ rồi thưa sư phụ! Thật nhẹ cả người! Coi như xong!”

Sư phụ đáp: “Chưa xong đâu! Con hãy về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ!”

Người đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ, thì…! Thôi được, con sẽ cố làm!”

Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt rất vui vẻ, khoe với sư phụ là đã có thể thương những người mà trước đây từng đối xử tệ bạc với mình.

Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, biết ơn họ! Bởi nếu không có họ đóng những vai trò đó, thì con đâu có cơ hội đề cao tâm tính như vậy!”

Người đệ tử trở lại, lần này tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã biết ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!”

Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé! Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ!”

Vì thế:

Trong cuộc sống, dù bạn là ai, làm nghề nghiệp gì, nỗ lực ra sao… dường như đều không tránh khỏi bị ai đó đối xử bất công, lợi dụng, thù ghét, bêu xấu, hãm hại. Nếu chúng ta “lấy oán trả oán” thì oán hận sẽ chất chồng, càng ngày càng không gỡ ra được.

Sinh mệnh quá ngắn ngủi, để oán hận mất đi, tựa như chưa từng xảy ra thì trong lòng mới thoải mái, rộng rãi…

Có người nói tâm oán hận như một túi rác, bạn ôm nó trong lòng càng lâu thì càng hôi thối sinh bệnh, chi bằng quẳng nó đi. Ít nhất cũng đừng nên tự trừng phạt mình bằng lỗi lầm của người khác, phải vậy không?

lay-oan-bao-oan-oan-oan-trap-trung-lay-duc-bao-oan-oan-ay-tieu-tan
Ảnh minh họa

Tha thứ giúp chúng ta được bình yên. Vì vậy, tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho bản thân mình. Tha thứ xóa đi những niềm cay đắng, phẫn uất trong quá khứ để hướng đến một tương lai tốt đẹp.

Nhiều khi trong cuộc đời, chúng ta phải cám ơn những người đã đưa đến cho mình phiền não và oan uổng, để chúng ta có cơ hội thăng hoa nội tâm. Bởi nếu lúc nào cũng được quý mến, ca ngợi, thuận buồm xuôi gió, thì ta dễ bị ru ngủ trong niềm tự hào, kiêu hãnh và chính lúc đó, ta đang tự biến mình thành nô lệ cho sự cao ngạo và đang đánh mất chính mình.

Người xưa tin vào thiện ác báo ứng, rằng mỗi một sự việc xảy đến với con người đều có duyên do. Nếu không phải là ta đã từng ức hiếp họ trong quá khứ, thì đời này họ chẳng thể tìm ta đòi nợ. Có thể buông bỏ nỗi bất bình, oán giận trong tâm, từ đó lấp đầy trái tim bằng lòng yêu thương và cảm ân, đây cũng là quá trình ta kết toán nợ nần, hoá giải ác duyên, khiến sinh mệnh bản thân được nhẹ nhàng, thăng hoa.

Người xưa từng nói: “Lấy oán báo oán, oán oán trập trùng. Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan”, quả là rất có đạo lý.

Đức Phật dạy cho chúng ta rằng, vận dụng từ bi và trí tuệ đã chuyển hóa người ác trở thành lương thiện, kẻ thù thành bạn tốt để chung sống an hòa. Nếu người không phải với ta, ta quyết không phải lại với người, thì hai bên có khác gì nhau và cứ thế ân oán cứ liên miên đeo đẳng mãi, ta cũng tổn hại và người cũng tổn hại.

Cho nên lấy oán báo oán không phải là cách tốt nhất của người đời đối xử với nhau. Nếu không lấy đức báo oán thì khó có thể hóa giải những tâm địa ác độc, làm tiêu trừ những thói ganh ghét, đố kỵ của con người bước trên đó với rất nhiều sỏi đá và không thiếu kịch tính.

lay-oan-bao-oan-oan-oan-trap-trung-lay-duc-bao-oan-oan-ay-tieu-tan
Người xưa từng nói: “Lấy oán báo oán, oán oán trập trùng. Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan”, quả là rất có đạo lý. Ảnh minh họa

Cuộc sống vị tha là một cuộc sống mà chúng ta sống để làm lợi ích cho mọi người, nở trong tâm với những hương thơm là Tuệ giác và lòng Từ, để sáng soi từng bước chân người lữ hành trong cõi vô thường, nên lấy tịnh giới làm thể, lấy trí tuệ làm mạng, bỏ niệm vọng cầu, an vui với chánh pháp.

Chỉ có sự thảnh thơi, tươi mát của tâm hồn có chất liệu tu tập, dùng trí huệ để quán tưởng những pháp chân chính, hoạc ngồi Thiền, niệm Phật, trì tụng, kinh hành, để giữ gìn thân, khẩu, ý ba nghiệp thanh tịnh chuyển hoá, sẽ là tư lương quí báu, là chất đề hồ tâm linh, là dinh dưỡng sống để có thể chia sẽ cùng con người, phù hợp với chân lý cùng nhau trong bất cứ những hoạt cảnh của cuộc đời….dù là bất hạnh hay khổ đau.

 

Kẻ chuyên nghĩ mưu kế hãm hại người khác, họa tuy chưa đến, phúc đã đi xa

Người làm việc thiện, phúc tuy chưa đến, họa đã đi xa. Người làm việc ác, họa tuy chưa đến, phúc đã đi xa. Người làm việc tốt, giống như cỏ trong vườn xuân, không thấy trưởng thành, lâu ngày sinh sôi. Người làm việc ác, giống như đá mài dao, không thấy hao tổn, lâu ngày mới mòn.

 

Đời người như dòng sông, những nỗi thống khổ là khúc quanh mà ta phải qua, phải đạp lên mà sống

Đời người như dòng sông, thống khổ chỉ là cái cớ để chuyển ngoặt. Đời người như chiếc lá, niềm đau mãi dạt trôi. Đời người như vở kịch, khổ tâm cũng chỉ bởi những cuộc hội ngộ tương phùng rồi lại ly biệt chia xa…

Tin khác